Khi sáng bảo đang ngồi ăn chè tự nhiên
bảo nghe đâu đó một mùi hương rất quen thuộc.tim bảo đập nhanh sợ hãi ..bảo lắc đầu cuời mỉm '' Mầy điên rôi bảo ơi ! người ta giời đang hạnh phúc thì đâu lạc vào xứ đau khổ này'' . bỏ ngang ly chè mà đã từ rất lâu ngày xa quê bảo luôn muốn ăn hết nó, đừng vậy để trốn trách điều gì đó đang sảy ra,
bảo nghe đâu đó một mùi hương rất quen thuộc.tim bảo đập nhanh sợ hãi ..bảo lắc đầu cuời mỉm '' Mầy điên rôi bảo ơi ! người ta giời đang hạnh phúc thì đâu lạc vào xứ đau khổ này'' . bỏ ngang ly chè mà đã từ rất lâu ngày xa quê bảo luôn muốn ăn hết nó, đừng vậy để trốn trách điều gì đó đang sảy ra,
Đứng dậy, chiếc mũ bảo kéo vội xuống che hết cái mặc, ''0anh đây sao '' 0anh thật rồi, ánh mắt buồn xa thẳm + bờ môi mỏng ngọt ngào .bao lâu rồi ta hok gặp nhau 0anh hoiữ..giòi nhìn lại 0anh thật lộng lãnh.xinh tươi.
Như có một phép màu nào đó đóng băng cả cơ thể bảo lại..bảo muốn làm điều gì đó, muốn bước đến ôm 0anh để tang chảy hết nỗi nhớ hok thể nhiều hơn mấy vạn năm qua , muốn bước đến để hỏi những câu ''tại sao'' mà bấu lâu bảo hok thể trả lời , mỗi khi mong nhớ ..muốn lắm ..những tháng ngày xa cách..
và rồi 17 giây trôi qua 0anh bước đi bảo đã hok lam đc gì cả .chỉ bt bảo đang chết 1 nữa tâm hồn .
bảo lại ngồi xuống ăn nuốt nữa ly chè trộn lẩn nước mắt cay đắng...