sài gòn 16/10/2008
/10/2008 19:55/210 lượt xem
woa mình lại bị nước cuốn ra mảnh đất thật gần gủi mà chất đủ đầy
những
tháng ngày hạnh phúc ngọt ngào pha lẩn chút lo sự và chát đắng..
tháng ngày hạnh phúc ngọt ngào pha lẩn chút lo sự và chát đắng..
Mưa. sài gòn là thế..! mưa ..mưa và mưa. còn bảo vẫn là bảo vẫn
một mình vẫn quanh quanh chầm chậm đếm bước đời ,hok biết đã tự bao giời tình yêu trong bảo tìm
đến ,cũng hok bt bao lần mưa đã rơi, chỉ có thể khẳng định đc một điều là, hok
còn Oanh nữa dù ở đâu, quanh bảo cũng chỉ mưa
có lẻ oanh hiểu rất rõ bảo rất thích mưa,bởi vì từ bé bảo đã chẳng
có đứa bạn nào thật lòng ..mọi người luôn ăn hiếp bảo,nó chê nhà bảo nghèo,mà
cũng đúng thôi hiện tại nhà bảo quá nghèo mà, oanh cũng biết rồi đó,
tuổi thơ bảo bước trên con đường cộc cằn sỏi đá, có những lúc đôi
chân muốn quỳ xuống ngã oà thì trời lại đổ mưa , mưa hiểu bảo hơn cả một
người bạn , mưa tắm gội cho bảo hết những cực nhọc, mỏi mệt, mưa giấu nước mắt
bảo ,khi bảo đang muốn khóc ,,
vậy mà từ lúc oanh đi, bảo muốn đc khóc thật ngon lành, thật tự
nhiên và nghiêm túc bảo hok sợ ai thấy, hok cần mưa phải che đậy, vậy mà, mỗi
khi khóc mưa lại đến, bởi thế chẳng ai hay bảo đang rất buồn, đang rất nhớ
oanh...
bây giời là 23h đêm rồi bảo hok muốn về phòng trọ,về đó làm gì ,
cũng chỉ một mình lạnh ngắt,
về với không gian yên ắng khiến bảo cảm thấy cô đơn hơn...nhưng mà
hok về chủ quán hắn đuổi,,,,thôi hẹn oanh yêu khi khác bảo nói chuyện cho oanh
nghe nữa nha,
oanh ngủ ngon giấc nhé.